Thứ Ba, 25 tháng 3, 2014

Nhiều hinh anh tinh yeu và những hinh nen dong dep tuyệt vời nhé



Mời các bạn ghé thăm website hinh ne tuyet đẹp của mình, đó là hinhanhnen.com. một website cung cấp hàng ngàn hinh nen dep mắt và dễ thương, những hinh nen dep này phàn da nói về tinh yeu, những hinh anh và câu chuyện lãng mạn về tinh yeu doi lứa, tại thư mục hinh anh tinh yeu , bạn sẽ tím thấy rât snhiều hinh anh tinh yeu đẹp và lãng mạn, cu te nhất, những hinh nen tinh yeu này sẽ giúp các bạn gửi tặng những hinh anh dep nhat ve tinh yeu đến cho những người thân yêu của mình. Ngoài ra, tại hinhanhnen.com còn có thêm rât nhiều hinh nen dong, những hinh nen dong rất đáng yêu và đẹp mắt, hãy truy cập ngay hinh nen dong để xem nhũng hinh nen dong đẹp nhất nhế

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2011

bài thuốc lạ : Thuốc chữa gan cứu người nhiễm HIV

GiadinhNet - Bài thuốc này rất cần được các cơ quan y tế nghiên cứu sâu để đi đến kết luận.
Phan Thanh Hoàng sinh sống tại phường P. Tân Kiểng, Q.7, TPHCM, sau một lần ham vui, anh đã dính vào căn bệnh thế kỷ HIV/AIDS. Căn bệnh đến giai đoạn cuối, khiến Hoàng chỉ còn 35kg, sức khoẻ rất yếu, thời gian trên dương thế chỉ còn tính bằng ngày. Tình cờ, khi được dùng một loại thuốc lá, dù không khỏi bệnh H, nhưng sức khỏe của Hoàng lại được hồi phục, anh tiếp tục đi làm và vừa cưới vợ...
 
PV GĐ&XH Cuối tuần tìm hiểu câu chuyện cứu bệnh nhân có H ly kỳ. Ảnh: Đ.B
 
Công dụng lạ

Bị mắc bệnh H đã vài năm, đến năm 2008, Hoàng chỉ còn da bọc xương, cân nặng khoảng 35kg, không thể ăn bất kỳ thứ gì, chỉ nằm truyền dịch để duy trì sự sống. Bạn bè, người thân tranh thủ đến thăm Hoàng như để "gặp mặt lần cuối".

Trong số những người đến thăm Hoàng, có ông Ngô Vũ Danh - chủ một nhà hàng tại Q.7, vốn là người thân với cả gia đình. Nói chuyện với ông Danh, Hoàng ngậm ngùi trăn trối: "Nếu em “đi”, anh nói với má em phải đặt bàn thờ ở chỗ này, để anh em đến thắp nhang cho tiện". Sau cuộc gặp, ông Danh ra về với nỗi buồn nặng trĩu, ông xót xa cho cái chết không thể tránh khỏi của đứa em "đầu còn xanh, tuổi còn trẻ"...

Khi về đến nhà, ông Danh thấy vợ đang cho một túi thuốc vào nồi, chuẩn bị đổ nước nấu. Ông Danh chợt nhớ đến cuộc gặp trước đó 3 ngày tại nhà hàng xóm với một người đàn ông mới từ An Giang lên chơi. Trong buổi trò chuyện, người đàn ông có giới thiệu một loại thuốc gia truyền mà uống vào có công dụng mát gan giải độc. Vốn là chủ nhà hàng phải uống bia tiếp bạn hàng ngày, ông Danh nghĩ: "Mát gan giải độc là đúng thứ mình cần!". Ông Danh bèn hỏi về bài thuốc đó.  Người đàn ông gửi tặng ông Danh một túi thuốc và hướng dẫn cách nấu: Cho thuốc vào nồi cùng với trái thốt nốt tươi cộng 3 lít nước. Nấu sôi 5 phút rồi tắt bếp, để nguội rồi chắt nước ra bình, bã thuốc giữ lại trong nồi. Nước thuốc uống nóng, lạnh đều được, dùng thay nước hàng ngày. Thuốc trong nồi ngày sau nấu tiếp, nấu được 5 ngày mới bỏ bã...
 
 Một số vị thuốc trong bài thuốc của lương y Hai Dậu.

Nhớ đến Hoàng đang trong giai đoạn sinh tử, ông Danh nghĩ bụng: "Thôi! đằng nào em nó cũng chết, biết đâu phước chủ may thầy...". Nghĩ đến đó ông bèn bảo vợ ngưng nấu, gom toàn bộ số thuốc mang qua nhà Hoàng. Đến nơi, ông Danh đích thân xuống bếp sắc thuốc theo hướng dẫn của người tặng thuốc. Nấu xong, ông Danh đưa cho Hoàng một cốc nhỏ. Hoàng phải nhấp nhấp từng chút chứ không còn đủ sức để uống hết ngay.

Theo ông Danh thì rất kỳ lạ, khoảng một giờ sau khi uống thuốc, Hoàng nói: "Em thấy xót ruột quá, muốn ăn chút gì đó". Câu nói của Hoàng khiến ông Danh và cả gia đình bất ngờ vì đã nhiều tháng nay  anh chẳng thể ăn gì. Gia đình tức tốc nấu cháo để Hoàng húp cho đỡ xót ruột. Hoàng không thể tự ăn nên ông Danh phải đút tận miệng. Người bệnh ăn vài muỗng rồi nằm nghỉ. Chốc chốc khát nước lại uống thuốc, rồi lại xót ruột và... đòi ăn. Sang đến ngày thứ ba, Hoàng có thể tự ngồi dậy và tự ăn cháo. Đến ngày thứ tư, Hoàng đòi ăn cơm trước sự ngỡ ngàng của mọi người. Ông Danh chép miệng: "Hoàng đã đến "cửa tử" rồi, giờ đòi ăn gì thì cứ cho ăn đại, còn gì mà phải sợ nữa". Vậy là Hoàng được ăn cơm. Ăn được cơm, sức khỏe cuả Hoàng hồi phục rất nhanh. Ông Danh lập tức liên hệ với người hàng xóm để tìm thêm thuốc...
 
 Ông Danh đang nấu thuốc để cả gia đình cùng uống.

Người làm thuốc không biết công dụng
 
Có tác dụng  bồi bổ, nâng cao thể lực

Bài thuốc có tác dụng mát gan, giải độc, bồi bổ, nâng cao thể trạng cho người bệnh. Còn công dụng của nó đối với bệnh nhân H. thì rất cần các nhà khoa học kiểm chứng và có kết luận cụ thể.
Trò chuyện với chúng tôi, ông Danh nói rằng: Điều lạ lùng là chính bản thân chú Hai -   người tặng thuốc cũng chẳng biết thuốc của ông lại giúp một người mắc bệnh H có thể sống được. "Khi tôi liên hệ với chú Hai để hỏi mua thêm thuốc, tôi có kể  diễn tiến câu chuyện. Ông ấy cũng vò đầu bứt tai, nói rằng thuốc của ổng chỉ có công dụng giải độc cơ thể, hỗ trợ điều trị các bệnh về gan mà thôi. Tôi thì chẳng biết gì về thuốc nên nghe chú Hai nói thế cũng chẳng tranh luận được gì thêm, chỉ lấy thêm thuốc cho Hoàng mà thôi!" - ông Danh nói.

Khoảng 6 tháng sau khi dùng thuốc, Hoàng đã lên cân được 45kg và trở lại sinh hoạt bình thường. Theo ông Danh, gần đây  Hoàng mới lấy vợ, cuộc sống gia đình cũng tạm ổn. Sau này Hoàng có gặp ông Hai kể lại chuyện, đến lúc đó ông Hai mới chịu tin.

Kể từ lần cứu Hoàng, ông Danh cũng bắt đầu uống thuốc để giải độc cơ thể. Ông vừa kể vừa cười: "Tôi lấy thuốc ở chỗ chú Hai về nấu cho cả nhà uống. Riêng tôi lúc nào cũng có một can 5 lít trong ngăn mát tủ lạnh, dùng dần. Mấy ông bạn tôi cứ thắc mắc: "Quái lạ, ông Danh có thứ nước gì như nước trà, lâu lâu ổng lại làm một ly mà sao ổng tăng đô ghê quá". Lúc đó tôi cứ cười cười, chẳng nói gì để giữ...bí quyết.  Suốt 2 năm qua, tôi lúc nào cũng "thủ" thuốc trong xe, đi đâu gặp người bệnh là tôi lại tặng thuốc”.

Theo ông Danh, bài thuốc này thực sự có tác dụng mát gan, giải độc. Còn công dụng chữa bệnh trên bệnh nhân có H. thì rất cần các nhà khoa học kiểm chứng và có kết luận cụ thể. 

Chúng tôi có gặp hai người khác bị nhiễm H, từng được ông Danh tặng thuốc là Thanh và Khanh. Thanh khoảng 22 tuổi, trông khá khỏe mạnh. Thanh kể: “Em đã uống thuốc được 3 túi (tức 15 ngày), thấy sức khỏe cải thiện nên giới thiệu Khanh đến xin thuốc”.

Khanh cũng trạc tuổi Thanh, hôm nay đến để xin túi thuốc thứ 2. Khanh chìa cổ cho chúng tôi xem những nốt hạch to đang lặn dần. "Em ăn được nên khỏe hơn, khoảng nửa tháng trước em phải nghỉ làm vì quá yếu. Hôm nay em đi làm lại rồi", Khanh nói.

Theo ông Danh và một số người khác thì ngoài trường hợp anh Hoàng, Thanh, Khanh, một số người khác bị mắc các chứng bệnh liên quan đến gan, buồng trứng khi dùng bài thuốc của lương y Hai Dậu đã có những kết quả khả quan. Bài thuốc này rất cần được các cơ quan y tế nghiên cứu sâu để đi đến kết luận.
 
Ông Trần Văn Bản - Chủ tịch Trung ương Hội đông y Việt Nam:
Cần nhìn nhận khoa học, không nên vội khẳng định
 
Tôi có nghe thông tin về bài thuốc mát gan giải độc của lương y ở An Giang. Nhưng khả năng thuốc có thể chữa được bệnh H. thì theo tôi là không thể.

Trường hợp của bệnh nhân Hoàng có nhiều khả năng:

Nếu mức tự miễn dịch của cơ thể tốt thì tự nó đã giúp tăng sức đề kháng lên - đây là yếu tố nội sinh. Nhiều trường hợp trên thế giới cũng lâm trọng bệnh, nhưng rồi bệnh nhân cũng đã tự phục hồi được!

Có thể bệnh nhân đã dùng nhiều loại tân dược kết hợp với việc sức đề kháng tăng, lại được dùng thêm bài thuốc mát gan trên nên đến thời điểm nào đó sức khoẻ được phục hồi. Điều này có thể xảy ra với tùy người!

Theo tôi, bài thuốc chưa có đủ điều kiện xác minh, nó phải được thử nghiệm trên nhiều người bệnh, có sự nghiên cứu, đánh giá của khoa học thì mới kết luận được! 

Thực tế là cho đến nay chưa có thuốc nào chữa được HIV/AIDS. Bệnh HIV là bệnh của thế kỷ. Lá thuốc chỉ có thể giúp tiêu độc, tiêu viêm…

Đông y có câu tổng kết "nhân cường, tật nhược"- Người khỏe lên thì bệnh yếu đi, giảm dần. Không nên vội khẳng định anh Hoàng thoát khỏi bàn tay tử thần là do bài thuốc ấy.  
 
Hà Dương (ghi)
 
Bài thuốc rất cần được nghiên cứu sâu hơn

Bài thuốc gia truyền của ông Hai, tức lương Y Nguyễn Văn Dậu gồm các vị: rễ thốt nốt non, trái thốt nốt, bông thốt nốt, sâm tam thất, thổ phục linh, cam thảo, linh chi, thổ bạch long, hoàng kỳ và một số vị thuốc khác. Trong đó có một số vị thuốc không có tại Việt Nam.

Dược sĩ Đoàn Thị Xuyên- Giám đốc Trung tâm kiểm nghiệm thuộc Sở Y tế An Giang cho biết: " Để phục vụ công tác kiểm nghiệm, lương y Hai Dậu đã chuyển đến Trung tâm mẫu thuốc đã nấu sẵn ở dạng nước. Kết quả thử nghiệm trên chuột bạch cho thấy: Mẫu thử không có độc tính bất thường. Tuy nhiên, về dược tính của thuốc thì chưa thể kiểm nghiệm…"

Dược sĩ Châu Thị Hạnh Dân- Phó Phòng Nghiên cứu dược thuộc Bệnh viện Y học Dân tộc TPHCM cho biết: "Đây là bài thuốc dựa trên kinh nghiệm dân gian. Do đó để có thể hiểu rõ công dụng của nó một cách khoa học, cần phải tổ chức nghiên cứu từ giai đoạn phòng thí nghiệm rồi đến thử nghiệm lâm sàng. Bài thuốc này có quá nhiều vị nên việc nghiên cứu khá tốn kém. Hiện chúng tôi cũng chưa đủ điều kiện để thực hiện các nghiên cứu này."
nguon: giadinh.net
Tên thật các bệnh nhân trong bài viết
đã được tòa soạn thay đổi.

Thứ Năm, 15 tháng 9, 2011

người đàn ông có HIV lấy vợ và sinh con không bị nhiễm bệnh

Dáng người còm nhom ngồi vắt vẻo trên ghế, anh Tùng sốt ruột bấm điện thoại vì mãi chưa thấy vợ về. Nghe tiếng cậu con reo vui dưới nhà, bấy giờ anh mới cười 'Còi nhà anh về rồi đấy'. Tiếng xoong nồi bắt đầu va vào nhau lạch cạch, tiếng bếp gas bật lên tanh tách và cả tiếng người vợ trách chồng sao bừa bộn cất lên trong căn bếp nhỏ. Vợ chồng anh Ong Văn Tùng tất bật chuẩn bị bữa tối.

Với người đàn ông sống chung cùng HIV đã 14 năm nay, những gì anh có hiện tại, vợ và cậu con trai khỏe mạnh, là cả một gia tài không gì đánh đổi được. Mấy hôm nay chị Minh đi vắng, bố con anh Tùng thỏa sức bày chiến trường khắp nhà. Bàn ghế phòng khách xộc xệch, quần áo hai bố con vắt khắp nơi còn cậu bé hơn 4 tuổi bị bố... suýt quên đón ở trường. Vậy mà ngay khi chị Minh vừa bước chân vào nhà, mọi thứ bắt đầu trở về đúng trật tự.
Bước vào cuộc đời anh Tùng khi người đàn ông này đã bớt những vật vã, chán nản, chị Minh nhen nhóm dần ngọn lửa tình yêu và rồi thắp sáng niềm hạnh phúc, hy vọng sống trong gã trai bất cần 14 năm về trước. Nhớ lúc vào phòng nhận kết quả năm 1997, anh Tùng như chẳng còn nghe thấy gì, tai ù đi khi bác sĩ thông báo mình dương tính với HIV. Tuyệt vọng, anh muốn tìm đến cái chết càng nhanh càng tốt. Ngày ấy, thông tin về HIV/AIDS chưa phổ biến và đầy đủ nên anh chỉ lờ mờ biết rằng mình chẳng còn sống được bao lâu nữa. Không cần biết ngày mai ra sao, anh lao vào cuộc sống phá phách, bất cần như một sự cùng quẫn, bí bách. Có bao nhiêu tiền kiếm được từ công việc làm khung nhôm kính, anh mang ra tiêu sạch. Tiêu hết tiền vẫn thấy mình chưa chết, anh quay sang níu giữ những ngày sống quý giá.
Mất hai năm sống quăng quật, vùng vẫy trong nỗi tuyệt vọng, cuối cùng anh nhận ra cần phải sống để làm trọn nghĩa vụ của người làm con với cha mẹ. Bố mất, biến cố ấy khiến cả gia đình anh suy sụp. Bản thân anh thấy cuộc sống bất cần của mình làm người thân lo lắng, đau khổ. Bố anh qua đời vẫn chưa yên tâm về thằng con út chưa yên bề gia thất. Anh Tùng muốn tự tay mình thay áo cho bố một lần và nếu chết đi, anh sẽ chẳng còn cơ hội ấy nữa. Vậy là anh chiến đấu với bệnh tật để sống.
Ngày đó, chỉ có anh, em trong gia đình và bạn bè biết chuyện anh Tùng mang trong mình virus HIV. Anh tâm sự, chính sự động viên, đùm bọc và quan tâm của gia đình, bạn bè, anh dần lấy lại cân bằng cuộc sống, lao vào làm việc để quên đi bệnh tật. Sống độc lập với gia đình, anh thuê nhà ở cùng hai người bạn có cùng cảnh ngộ. Ngày đi làm, tối đến cả ba cùng về nhà trọ nghỉ. Thời gian và công việc bận rộn khiến anh dần chấp nhận suy nghĩ mình có H. Cuộc sống với anh bắt đầu trở lại bình thường.
Những lúc ốm đau, anh sợ cái chết sẽ mang mình ra đi. Có thời gian, anh gấp gáp rút ngắn quãng đường tới bờ vực để rồi gần tới nơi, anh sợ hãi cố phanh lại để được sống. Sau lần ốm tưởng chết, anh bắt đầu cảm mến một cô bạn chơi cùng. Nói về người con gái ấy, anh Tùng bỗng trìu mến và ngượng ngùng. Khuôn mặt anh ửng đỏ, ánh mắt long lanh và thỉnh thoảng tủm tỉm. Anh gọi người con gái đó bằng cái tên "Còi" đầy âu yếm.
Đã 10 năm chung sống nhưng những ấn tượng về cô gái nhỏ nhắn nhưng đậm người, tốt bụng, nhiệt tình lại biết chia sẻ vẫn nguyên vẹn trong anh. Người đàn ông này bảo, mặc dù chị không có mặt ở giai đoạn anh bê bết nhất cũng không phải người kéo anh ra khỏi sự tuyệt vọng nhưng lại là người có ý nghĩa quan trọng trong cuộc đời anh. Vượt qua sợ hãi, dư luận, chị đến bên anh, tiếp thêm sức mạnh, hy vọng sống và niềm hạnh phúc gia đình.
Anh Tùng tâm sự, thời điểm mặc cảm đã qua, anh không còn tự ti khi đối diện với hạnh phúc, với người mình yêu. Tình yêu và hôn nhân đến với hai người tự nhiên như bao đôi lứa khác. Thông tin anh Tùng nhiễm HIV được giữ kín với họ hàng, người thân hai họ, nhờ đó, lễ cưới của hai người diễn ra suôn sẻ. "Trước đám cưới, tôi từng phải làm giấy cam kết không sinh con. Dẫu biết điều đó thiệt thòi cho người phụ nữ nhưng để an toàn cho vợ, tôi buộc phải làm vậy", anh nói.
So với những người cùng cảnh ngộ, anh Tùng thấy mình may mắn hơn nhiều.
Dù đã thỏa thuận không có con nhưng nhiều lúc thấy vợ khát khao được làm mẹ, anh lại thấy thương chị. Không ít lần anh khuyên bà xã nên đi tìm hạnh phúc khác nhưng vợ anh nhất quyết không. Mong được một lần sinh con, chị từng muốn làm liều rồi nhận về mình nguy cơ nhiễm và tất nhiên, chồng đã từ chối. Cuối cùng, cả hai quyết định tìm hiểu cách sinh con từ những trường hợp cọc cạch trên thế giới. Vợ chồng anh Tùng chọn cách quan hệ trực tiếp và uống phơi nhiễm. Quá trình thực hiện qua nhiều giai đoạn phức tạp và phụ thuộc nhiều yếu tố nhưng anh Tùng và vợ vẫn quyết theo đuổi. Lúc biết tin vợ mang bầu, anh rơi vào trạng thái vừa vui sướng tột cùng lại vừa lo âu, thấp thỏm. Mừng vì được làm bố nhưng sợ vợ và con bị lây nhiễm. Ba tháng đầu xét nghiệm thai nhi âm tính, anh chị vẫn chưa hết lo. Mãi tới tháng thứ 6, cầm tờ kết quả, cả hai mới thở phào hạnh phúc.
Vừa chuyện trò, anh Tùng vừa chậm rãi châm điếu thuốc để mong kiểm soát được cảm xúc bồi hồi đang trào dâng khi nhớ lại những ngày đã qua. "Lần đầu tiên nghe tiếng con khóc trong phòng sinh, tôi đã ngây người ra như một thằng đần. Trước đó tôi chưa từng nghĩ một ngày sẽ lấy vợ chứ đừng mơ sẽ có con trai như vậy", anh Tùng chia sẻ.
Có con, ông bố này bắt đầu nghĩ sâu xa hơn. Anh xây nhà để vợ con có chỗ trú mưa nắng, tích cóp để sau này con có cuộc sống đỡ vất vả. "Lúc có con, tôi thấy mình cần phải chín chắn, điềm đạm và trách nhiệm hơn. Mọi việc từ giặt tã và chăm sóc con, tôi đều tự tay làm cả", ông bố ấy tự hào khoe.
Cũng giống anh Tùng, có vợ, con là điều quá xa vời trong suy nghĩ của anh Hải, cựu sinh viên một trường đại học về mỹ thuật ở Hà Nội và hiện là tư vấn viên của trung tâm tư vấn cho người HIV ở Bệnh viện Đống Đa. Sống không nổi với những cơn vật thuốc và virus HIV, anh chẳng còn tha thiết hay ước mơ gì về ngôi nhà và những đứa trẻ. Thời điểm năm 1995, anh còn mải đắm chìm trong cơn say ma túy để rồi lây bệnh lúc nào chẳng hay. Nhìn anh hiện tại, nếu không được giới thiệu, chắc sẽ ít người nghĩ anh mắc bệnh thế kỷ và từng thoi thóp sống. Nếu không có vòng tay bao dung của gia đình, sự giành giật quyết liệt cuộc sống cho con trai từ tử thần của người cha, sự động viên, chia sẻ của bạn gái chắc giờ này anh đã là người thiên cổ.
Ngồi thu mình trên ghế đá ở hành lang bệnh viện, anh Hải chỉ cho phóng viên Ngôisao.net căn phòng ở khoa lây anh từng nằm và bảo đó là nơi quen thuộc của mình trước đây. Người đàn ông đầu húi cua có vẻ ngoài điềm tĩnh khiến bất cứ ai đối diện cũng cảm thấy hài lòng vì cách nói chuyện thuyết phục và lôi cuốn. Điếu thuốc cầm trên tay nãy giờ anh vẫn chưa châm được vì không thể ngắt nổi mạch câu chuyện của mình. Anh bắt đầu bằng câu "chắc có lẽ vì tình yêu" để nói về người vợ trẻ bản lĩnh và cá tính. Anh bảo, trong số những cặp đôi cọc cạch, trường hợp của vợ chồng anh khá đặc biệt. Đặc biệt không chỉ bởi chồng dương tính, vợ âm tính mà còn hiếm thấy khi bạn đời của anh đã hai lần đò với người đàn ông có HIV mà vẫn không bị nhiễm.
Trước khi đến với người vợ hiện tại, anh từng có mối tình sâu đậm với người bạn gái thời đại học. Với anh, bố và cô bạn ấy là những người có ảnh hưởng lớn. Họ ở bên anh trong những giai đoạn khó khăn nhất, lúc nghiện ngập cũng như bị bệnh. Nói đến bố, anh khó lòng diễn tả được thành lời những tình cảm dành cho ông. Bố anh qua đời khi chưa kịp chứng kiến cuộc đổi thay của con trai. Còn với người yêu cũ, dù hiện tại mọi chuyện chỉ là ký ức đẹp nhưng anh mãi không bao giờ quên ơn cô.
Trong câu chuyện kể về ân nhân này, anh luôn dành những lời cảm ơn cô dịu dàng vì đã ở bên khuyên bảo anh. Anh kể, suốt những năm yêu nhau, nhẽ ra cô phải được người yêu đến đưa đi chơi vào mỗi dịp cuối tuần đằng này lại ngược lại. Anh không dám đến nhà vì bố mẹ nàng phản đối mối quan hệ của hai người và cấm con gái không qua lại với kẻ nghiện ngập. Bị bạn bè xa lánh, cô vẫn không từ bỏ người yêu. Cuối cùng thấy bạn gái vì mình mà phải khổ sở, anh Hải quyết định rút lui để cô tìm kiếm hạnh phúc mới.
"Nếu người con gái ấy dịu dàng, an ủi bằng những lời tình cảm bao nhiêu thì vợ mình bây giờ lại mạnh mẽ, thẳng thắn bấy nhiêu. Bà xã hiện tại không chứng kiến thời kỳ bê bết nhất của chồng nhưng lại là người kéo mình ra khỏi ma túy", anh Hải chuyển hướng câu chuyện sang người bạn đời vừa sinh cho anh một cô con gái kháu khỉnh bằng giọng đầy hào hứng, vui vẻ.
Vợ anh còn ít tuổi, từng lấy chồng và có một đứa con. Sau khi người chồng đó qua đời vì AIDS, chị tham gia một câu lạc bộ của những người có HIV và quen anh Hải. Thấy người đối diện tò mò về bà xã, anh tự hào khoe vợ cao ráo, trắng trẻo và chân dài. Nét đáng yêu nhất anh thấy ở người phụ nữ này là tính không để bụng. Anh và vợ là hai mảng đối lập, một trầm tính điềm đạm, một lại thẳng thắn sôi nổi. Nhờ sự quyết liệt trong tính cách, nhiều lần cô khiến đám bạn xấu định lân la rủ anh Hải đi chơi phải khiếp sợ. Sau lần được người bạn làm bác sĩ khuyên đi xét nghiệm, anh Hải đưa vợ tới nhiều nơi thử máu và kết quả thật bất ngờ, chị âm tính với HIV.
Không dám tin đó là sự thật bởi vợ anh Hải từng chung sống với chồng trước bị bệnh thế kỷ nhiều năm. Bao nhiêu năm sống chung với người có H và mác bị "ết", giờ phát hiện không phải, người phụ nữ ấy chẳng biết nên vui hay buồn. Thực tế, giờ tin vui đó với chị cũng không còn quan trọng nữa. Chị vẫn quyết gắn bó cuộc đời với anh Hải.
Sau nhiều năm sống thử, hai người vừa quyết định cưới năm 2009. Trước kia tưởng rằng cả hai cùng nhiễm, vợ chồng anh không dùng biện pháp an toàn nhưng giờ, vợ đã thoát "án tử hình", anh lại cẩn thận "dùng bao" mỗi lần gần gũi. Tháng 6 vừa rồi, bà xã anh Hải sinh một công chúa khỏe mạnh, nặng 5 kg. Lúc đưa vợ con từ viện về nhà, anh lên thắp hương trước bàn thờ bố, báo cáo cuộc "hành trình" vùng vẫy thoát khỏi bùn lầy để trở về cuộc sống của mình đã thành công. Giờ, mối quan tâm của anh dồn cả cho con gái và công việc tư vấn cho những người nhiễm H có cuộc sống bình thường.

Việt Nam có bãi tắm nude 100% ở đảo phú quốc



Trên đường từ sân bay về khách sạn, tài xế taxi tên  Thành bắt chuyện với khách khá rôm rả. Sau một vài câu thăm dò, Thành  bắt đầu quảng cáo về những bãi tắm thơ mộng, hoang sơ bậc nhất của đảo  này.
Sau cùng Thành gợi ý: “Ở những bãi cát dài trắng tinh,  phẳng lì và hoang vắng ấy mà được tắm cùng các “tiên nữ” thì hết sẩy.  Mấy đại gia ra đây đều nhờ em tìm giúp các “tiên nữ” là người địa phương  vì phải thưởng thức “đặc sản” chính gốc Phú Quốc mới thú”.
“Alô” là có

Không cho phép tắm tiên
Ông  Huỳnh Quang Hưng, phó chủ tịch UBND huyện Phú Quốc, cho biết gần đây có  nghe chuyện một số bãi tắm, khu vực tại các hòn ở Phú Quốc có chuyện  tắm tiên. Có trường hợp khách du lịch ra đảo tắm, cũng có trường hợp tắm  tiên trá hình giữa khách du lịch và gái do một số tài xế taxi, các chủ  tàu du lịch giới thiệu. Hoạt động diễn ra lén lút nên khó phát hiện.
“Chúng  tôi đã chỉ đạo các đơn vị có liên quan tiến hành kiểm tra, vận động các  điểm du lịch chấn chỉnh việc này. Về mặt quản lý nhà nước, chúng tôi  không cho phép “tắm tiên” vì chuyện này không phù hợp với văn hóa của  người Việt” - ông Hưng nói.
T.THÁI
Thành khoe trong danh bạ điện thoại của mình có số của  khoảng 30 “tiên nữ”. Tất cả đều là... gái nhà lành, người bản xứ cũng có  mà từ đất liền ra làm ăn cũng có. Giá cả cho một “tiên nữ” đi tắm cùng  khách thì vô chừng, có em đòi hỏi thẳng thừng, em thì tùy lòng hảo tâm  của khách. Nhưng thường dao động từ 500.000-1 triệu đồng tùy thời gian  ngắn dài, dáng dấp, độ tuổi, nhan sắc, “phục vụ” đến mức nào...
“Tụi em biết nhu cầu mấy anh mà, tuyệt đối không đưa  hàng là gái bia ôm, gái gọi đâu, toàn là “rau sạch”, gái “sinh thái” cả”  - Thành quả quyết.
Thành “tiếp thị” trong danh sách của mình đang có hai  em 19 tuổi, là học sinh một trường trung cấp nghề ở Rạch Giá, cũng là  dân Phú Quốc chính hiệu, chân dài và xinh như người mẫu, có điều giá đi  tắm khá cao, phải là một “vé” (100 USD).
Còn chục chị em bán quán cà phê, làm tóc, làm thời vụ  bóc tôm, ướp cá... cho các cơ sở chế biến hải sản ở thị trấn Dương Đông  thì chỉ cần chi 500.000-600.000 đồng nhưng “bị cái hay mắc cỡ nên tắm,  kỳ cọ cùng nhau không thoải mái lắm”.
Thành tư vấn thêm: “Để riêng tư, các anh nên bao nguyên  một tàu, vừa kín đáo lại có người phục vụ, chả thiếu thứ gì. Nếu không  thích “em út” ở Dương Đông thì các anh có thể liên hệ trực tiếp với chủ  tàu du lịch để tìm “tiên nữ” ở các xã đảo. Nhà quê hơn, chân chất hơn và  cũng... “sinh thái” hơn”.
Để chứng minh, Thành đưa điện thoại cho khách nói  chuyện trực tiếp với một người tự xưng là chủ tàu. Đầu dây bên kia,  giọng một người đàn ông đứng tuổi nói rành rọt: “Nếu các anh không chọn  được người từ đất liền thì lính tụi em sẽ tìm các cô gái trên các đảo  (thuộc quần đảo An Thới - PV). Trẻ, da rám nắng, chân dài, chịu chơi hết  mình và bơi cũng giỏi. Sau khi ưng ý, mấy anh trích hoa hồng 200.000  đồng cho tụi em”.
Song hành cùng nhóm đại gia trên bãi biển hôm ấy là một  nhóm đại gia khác gồm 12 người do ông Lê Sắc, nông dân phất lên từ nghề  nuôi cá tra ở TP Cần Thơ, làm trưởng nhóm. Ông Sắc cho biết cứ cách vài  tuần ông lại thuê tàu chở cả nhóm ra Hòn Thơm chơi.
Tại một quán cà phê gần bãi biển, đại gia này sẽ điện  cho các tài xế xe ôm, tài xế taxi để tuyển lựa hàng ưng ý là gái “sinh  thái” và “bốc” lên tàu ngay sau đó. Trong máy điện thoại của ông lưu gần  20 số điện thoại của các “cò” cung cấp “hàng”.
“Ngoài cánh xe ôm, taxi, tui biết khoảng chục đầu mối  cung cấp gái “sinh thái” cho khách tắm tiên. Gái quê rặt, dân biển, còn  ngây thơ, đen giòn, xinh xắn mà rất an toàn. Họ sẽ điều đến tận nơi cho  mình ở các hòn, bãi tắm hoang vắng” - ông Sắc khoe.

Sau khi cùng khách tắm tiên, “tiên nữ” này chỉ quấn ngang người một chiếc khăn tắm mỏng manh để đi dạo - Ảnh: P.N.

“Tiên nữ” giáng trần
Sáng hôm sau, ông Năm cùng hai người bạn đều là các đại  gia nổi tiếng trong lĩnh vực bất động sản ở TP.HCM đến Bãi Sao, được  xem là một trong những bãi biển thơ mộng nhất của Phú Quốc. Như thỏa  thuận hôm trước với tài xế taxi, “hàng” được đưa tới là ba cô gái trẻ  người địa phương.
Ông Năm chi hơn 1 triệu đồng, bao một taxi chạy gần  30km từ trung tâm thị trấn Dương Đông cập Bãi Sao, rồi bao trọn gói một  “du thuyền” (tàu du lịch - PV) cỡ lớn với giá 3,5 triệu đồng để du hí  một vòng vùng biển An Thới. Đại gia này mua thêm 5kg ghẹ, 3kg mực và 4kg  sò tô để lai rai trên boong tàu.
Ba cô gái ngoài 20 tuổi, tự giới thiệu tên Thủy, Diễm,  Lan hòa nhập rất nhanh. Các cô nói cười vui vẻ làm huyên náo cả boong  tàu. Hai người giới thiệu mình là nhân viên chạy bàn tại một quán ăn ở  Dương Đông, cô còn lại cho biết đang làm thời vụ cho một cơ sở chế biến  hải sản bên An Thới. Người có sở trường ca cổ, người pha trò rất khéo và  tửu lượng đều rất khá.
Mỗi khi các cô nhõng nhẽo, nũng nịu, các đại gia như  hưng phấn hẳn lên, bia lon Heineken bật rôm rốp. Khui gần hết một thùng  bia, đủ để “say trong lòng một ít”, ông Năm kéo sát cô gái vào lòng thì  thầm to nhỏ. Cô gái chỉ cười rồi e lệ cúi đầu...
Cả nhóm bước xuống một chiếc xuồng nhỏ vào tham quan di  tích Giếng Tiên (giếng nước ngọt duy nhất ở bãi biển) rồi thả bộ dọc  bãi cát trắng ven bờ. Đến khu vực vắng người, bao quanh là những bãi đá  nhô cao, ông Năm cùng hai người bạn dắt tay ba cô gái nấp vào một khe  đá. Họ cởi hết quần áo vứt lên mỏm đá cao rồi dìu nhau dầm mình xuống  biển.
Những thân hình không mảnh vải che thân quấn riết lấy  nhau cười khúc khích. Trong nhóm cô gái tên Lan tỏ ra bạo nhất, vòng ra  sau lưng kỳ cọ cho ông Năm, còn đại gia này thả nổi trên mặt nước, mắt  lim dim tỏ vẻ mãn nguyện. Thi thoảng họ chơi trò té nước, hì hụi “mò cua  bắt ốc” rồi ré lên cười sảng khoái. Hơn một giờ sau, họ nắm tay nhau  nằm dài trên bãi cát, tiếp tục nhâm nhi bia và hải sản.
Sau đó, ba cặp kiều nữ - đại gia bỗng dưng mất hút một  cách khó hiểu. Ông Tường, một “phụ bếp” nhiều năm làm việc trên tàu này,  cười lém lỉnh: “Tắm tiên là vậy đó. Ở đây tuần nào mà chẳng có gần chục  tốp đại gia từ TP.HCM, Cần Thơ, Rạch Giá, Cà Mau... ra câu cá, tắm  tiên. Họ mang cả xe hơi từ đất liền ra rồi tự tổ chức tour riêng.
Có đại gia cứ vài tuần ra đây một lần, mỗi lần lại  tuyển một em mới, bao tàu đi chơi 3-4 ngày trên biển. Đi chơi “khép kín”  như thế vừa bí mật riêng tư vừa có thể che mắt thiên hạ”.
Cũng theo ông Tường, trước đây nói đến tắm tiên ở Phú  Quốc chỉ là bạn bè, người thân tự tắm với nhau hoặc cánh mày râu mang  theo “hàng xách tay” ra du hí. Nhưng gần đây dịch vụ này rộ lên mà  “hàng” phải đều là gái “sinh thái”, dân địa phương mới đúng gu của các  đại gia khoái của lạ.
Ông này kể cách đây hai tháng, có một “tiên nữ” đang  tắm cùng đại gia suýt chết đuối vì sặc nước. May mắn là nhóm bạn của ông  này cùng các “tiên nữ” khác bơi gần đó đã cứu kịp.
Một lúc sau, trời đổ mưa biển nổi sóng, nhóm đại gia -  kiều nữ vẫn say sưa tắm. Sau hơn hai giờ, ba cô gái bước lên bờ, vớ lấy  chiếc khăn tắm quấn hờ ngang ngực. Xong “việc”, họ thuê một chiếc xuồng  nhỏ trở lại “du thuyền”. Ba cô trong ba bộ đồ ướt sũng nước, để lộ hết  nội y hằn trong làn áo mỏng, bước lên tàu với khuôn mặt tái mét, người  run bần bật vì lạnh.
Họ tiếp tục khui bia và “dô dô” đến xế chiều. Chiếc  taxi chở cả nhóm ghé qua cửa hàng trưng bày sản phẩm ngọc trai trên  đường về lại Dương Đông. Các cô bước vào một lát rồi hớn hở bước ra,  trên tay mỗi người đều xách một giỏ đồ.
Lan lấy hai chiếc bông tai và mặt dây chuyền có gắn  ngọc trai đeo lên tai và cổ, tự hào khoe: “Đẹp không? Hết 1,5 triệu đồng  đấy! Bù lại cho nguyên một ngày chịu lạnh”.